
Lãnh đạo chiến lược
Cách định nghĩa mới về quản lý và lãnh đạo
10:03, 31/10/2008 (GMT+7)
Đã đến lúc chúng ta chính thức phản đối với cách nhìn nhận thông thường rằng chỉ có lãnh đạo mới là những nhà chiến lược. Thực ra, quản lý cũng là chiến lược nếu tất cả các quyết định của CEO là những hành động quản lý.
Đối với không ít các nhà lý luận quản lý, họ cho rằng không có thuật ngữ nào gọi là nhà quản lý chiến lược. Theo một quan điểm khá phổ biến về quản lý và lãnh đạo, vai trò của người quản lý chính là việc duy trì hiện trạng, để sao cho các hoạt động hiện tại vận hành một cách trôi chảy. Điều này lại chứng tỏ rằng vẫn còn tồn tại những nhà quản lý chiến lược. Đây chính là lý do chính đáng để đối mặt với quan niệm chính thống này.
Nếu chúng ta có thể thoát khỏi quan niệm: lãnh đạo chỉ dành cho người nắm cương vị này, thì tất cả các nhân viên có thể được lên tiếng để chứng tỏ khả năng lãnh đạo của mình khi họ tung ra một đường hướng tốt hơn ví như một sản phẩm, dịch vụ, tiến trình mới. Sự thay đổi này đã cho phép chuyển sang một giai đoạn xa hơn, rất phù hợp với tầm hiểu biết của chúng ta khi sự đổi mới ngày càng là nhân tố quyết định trong lợi thế cạnh tranh. Trong một thế giới phát triển phức tạp, những người giữ vai trò cao nhất lại không có được toàn bộ lời lý giải hay câu trả lời, do vậy chúng ta cần một hình mẫu lãnh đạo có thể giải đáp cho câu hỏi: tất cả nhân viên có thể thể hiện khả năng lãnh đạo như thế nào?
Phương pháp mới phân biệt lãnh đạo và quản lý
Người ta đã không ngừng nỗ lực để đi tìm định nghĩa về vai trò hay chức năng tách biệt cho hai khái niệm: lãnh đạo và quản lý. Điểm khác biệt nhất được đa số chấp nhận đó là dựa trên tác phong của hai đối tượng thể hiện vai trò này. Lãnh đạo được mô tả như những người có khả năng truyền cảm hứng và có định hướng, trong khi quản lý là những người có nhiệm vụ trọng tâm và là người điều khiển. Phong cách của nhà quản lý là quản lý kinh doanh - họ thưởng cho nhân viên vì năng lực làm việc của họ. Ngược lại, lãnh đạo có nhiệm vụ chuyển hoá, hay nói cách khác, họ là những người truyền cảm hứng.
Cách phân biệt này tuy nhiên vẫn chưa thực sự rõ nét bởi vì chúng ta biết rằng một số nhà quản lý cũng có thể là những người thúc đẩy giỏi và cũng rất nhạy cảm với mọi người. Và rằng một số lãnh đạo lại có phong cách khá trầm tĩnh và thường căn cứ theo thực tế của vấn đề. Họ có sức thuyết phục bởi họ biết rằng họ đang nói gì ngay cả khi họ không truyền cảm hứng trong cách giao tiếp. Vậy nên, theo cách phân biệt này thì lãnh đạo và nhà quản lý gần như có chung điểm trọng tâm, thực hiện công việc thông qua nhân viên của họ. Điểm khác biệt dễ nhận thấy để có thể biết ai là lãnh đạo ở đây chính là khả năng truyền cảm của người nào tốt hơn. Và ngay cả khi lãnh đạo là những nhà quản lý cấp cao thực sự thì tại sao họ vẫn lo lắng khi có những nhà quản lý?
Nếu chúng ta loại bỏ tiêu chí phong cách, một cách đơn giản trong việc định nghĩa lãnh đạo và quản lý để nói rằng người lãnh đạo thúc đẩy những đường hướng mới, còn nhà quản lý thì điều hành những phương hướng đã và đang có sẵn. Nếu lãnh đạo là công việc hoàn toàn tự do, lãnh đạo chỉ có thể duy trì thông qua ảnh hưởng không chính thức, thân mật. Điều đó có nghĩa là lãnh đạo sẽ không bao giờ có vai trò quyết định trong vấn đề uy quyền đối với nhân viên. Nó ngầm ẩn rằng mọi quyết định đưa ra bởi những nhà điều hành thâm niên là những hành động quản lý, chứ không phải là việc lãnh đạo. Theo logic này, nhà quản lý đưa ra những quyết định chiến lược chứ không phải là người lãnh đạo. Điều này ban đầu nghe có vẻ khác lạ nhưng nếu những chiến lược mới đưa việc kinh doanh theo những đường hướng mới thì liệu đó lại không phải là việc lãnh đạo ư? Tất nhiên là không, bởi vì đây là một quyết định về đầu tư.
Quản lý là đầu tư
Điều này có nghĩa là cần nhìn nhận việc quản lý như một hành động đầu tư. Các nhà quản lý có những nguồn lực như nhân lực, tài chính, nguyên liệu để đầu tư. Một khi họ quyết định thuê nhân viên mới, chuyển sang những thị trường mới hay đưa ra những chiến lược mới tức là họ đang thực thi những quyết định đầu tư. Lý do duy nhất để chúng ta nhìn nhận việc quản lý này như vai trò của một lãnh đạo đó là nếu chúng ta đảm trách vai trò này dựa trên quan niệm về lãnh đạo. Nhưng, nếu chúng ta muốn có một định nghĩa về lãnh đạo để từ đó cho phép nhân viên căn cứ vào đó thể hiện khả năng lãnh đạo của mình thì chúng ta phải thu hẹp khái niệm này về ảnh hưởng không chính thức của người lãnh đạo trong việc thúc đẩy những hướng đi mới.
Ví như, khi một người có tư tưởng đổi mới hàng đầu đưa ra dòng sản phẩm mới đối với nhóm lãnh đạo điều hành cấp cao. Đây chính là lãnh đạo tổng thể: từ thấp đến cao. Nhưng nhân viên có năng lực đóng vai trò chủ chốt lại không có quyền quyết định để phát triển sản phẩm này. Điều đó có nghĩa là khái niệm lãnh đạo “từ đầu đến chân” phải được thu hẹp để gây ảnh hưởng đối với người khác nhằm tìm ra một lộ trình đi tốt hơn.
Tầm quan trọng của lãnh đạo và quản lý
Lãnh đạo và quản lý đều đóng vai trò quan trọng ngang nhau. Quản lý cần sử dụng triệt để mọi nguồn lực trong việc phát triển và điều hành các chiến lược. Lãnh đạo là điều thiết yếu trong việc phát triển tương lai thông qua đổi mới. Cả người lãnh đạo và nhà quản lý có thể đều là nhà chiến lược. Sự khác nhau đó là: lãnh đạo có ảnh hưởng mật thiết tới người khác để thông qua, chấp thuận những chiến lược mới, trong khi nhà quản lý là người quyết định những chiến lược mới. Ví dụ, một công nhân có hiểu biết có thể trình một chiến lược mới lên CEO - người đóng vai trò giống như người bán, khách hàng hay nhà đầu tư trong tình huống này. Khi CEO quyết định chấp nhận một chiến lược mới, họ sẽ quyết định cách quản lý. Và người thúc đẩy đầu tiên của chiến lược này chính là người lãnh đạo. Tất nhiên, CEO có thể vừa lãnh đạo vừa quản lý bằng việc đầu tiên là bán chiến lược mới cho công ty, sau đó quyết định thông qua chiến lược đó.
Mặc dù lãnh đạo và quản lý đều có vai trò ngang nhau nhưng quản lý có khả năng giải quyết công việc lớn hơn bởi vì quản lý cần quyết định chiến lược tổng thể và quản lý việc điều hành nó qua kết hợp và thúc đẩy nhân viên hoàn thành công việc theo cách tốt nhất. Lãnh đạo là hành động mang tính trọng tâm hơn. Lãnh đạo nghiên cứu phương thức tốt hơn và bán chiến lược này cho công ty.
Tất nhiên, đây không phải là cách định nghĩa lãnh đạo và quản lý dễ được chấp nhận như thông thường nhưng nó là cách tốt trong việc định nghĩa tường tận về lãnh đạo. Lãnh đạo rõ ràng không phải là hành động đưa ra quyết định.
X.Chi
Theo Business Management
----------------------------------------
Nhà lãnh đạo hàng đầu
09:04, 18/9/2008 (GMT+7)
Nếu nhà lãnh đạo chỉ quản lý, điều hành thì công việc sẽ không thể hoàn thành được. Nhà lãnh đạo phải thắp sáng ngọn lửa nhiệt tình trong những người khác. Nhưng, để truyền cảm hứng cho những người khác thì trước tiên, bản thân người lãnh đạo cũng phải có được cảm hứng đó đã. Không thể khiến cho người khác cảm thấy hào hứng, khi ngọn lửa nhiệt tình của nhà lãnh đạo lại đang lụi tàn.
Chuyên gia Kristi Hedges
Kristi Hedges - một chuyên gia tư vấn cho các doanh nghiệp nhận định như vậy. Bà sáng lập ra công ty Hedge chuyên đào tạo các CEO và các doanh nhân về cách truyền thông cả bên trong và bên ngoài tổ chức. Bà được đánh giá là một trong 50 phụ nữ có ý nghĩa đối với các doanh nghiệp ở thủ đô Washington, Mỹ.
Bà đã đưa ra 6 đặc điểm mà một nhà lãnh đạo giỏi phải có được:
* Nhà lãnh đạo giỏi là người có chủ định về những gì họ truyền đạt và phản ứng mà họ tìm kiếm. Không phải ngẫu nhiên mà trở thành một nhà lãnh đạo truyền cảm hứng được. Mọi nhà lãnh đạo giỏi có khả năng thấy được những điểm quan trọng trong một tình huống và truyền đạt nó với những người khác, nhưng vẫn hướng đến mục tiêu của mình.
* Nhà lãnh đạo giỏi luôn tự nhận thức và đáng tin cậy. Nhà lãnh đạo thúc đẩy là người thích cảm giác được những người khác hiểu họ. Họ chú ý vào ngôn ngữ cơ thể của riêng mình và của những người khác, để đảm bảo rằng ý định của họ rõ ràng. Nhà lãnh đạo giỏi không cố gắng để trở thành người không phải là họ. Họ biết họ là ai và sử dụng nhận thức đó để thu hút người khác với họ. Họ cố gắng để là chính mình hơn là cố để trở thành một ai đó.
* Nhà lãnh đạo giỏi tạo nên sự liên hệ cá nhân vững mạnh:
Chúng ta bị lôi cuốn bởi ai đó vì cá nhân họ, chứ không vì danh hiệu như Giám đốc doanh nghiệp, ông chủ, hay Tổng giám đốc...Các nhà lãnh đạo giỏi dành thời gian để biết thực sự về những người khác - cho dù đó là khách hàng, nhân viên, đối tác hay là bạn bè - để xây dựng các mối quan hệ bền vững. Họ nhớ tên con của nhân viên và hỏi về những hoạt động cuối tuần của nhân viên. Cho dù nói chuyện với cả một đám đông nhiều người, họ vẫn tạo ra sự liên hệ dựa trên các đặc điểm chung và thiết lập sự tương đồng.
* Nhà lãnh đạo giỏi luôn lắng nghe.
Lắng nghe là một món quà bạn tặng cho những người khác. Hầu hết các nhà lãnh đạo đều nói quá nhiều và lắng nghe quá ít. Nhà lãnh đạo truyền cảm hứng làm cho mọi người cảm thấy họ được lắng nghe, cho dù họ có đồng tình với những gì mình nghe được hay không. Họ tạo cho người khác cảm giác về sự chăm chú, chứ không phải tỏ ra lắng nghe còn thực tế thì đầu óc đang để ở... trên mây.
* Nhà lãnh đạo thừa nhận thất bại: Các nhà lãnh đạo thường cảm thấy một áp lực là họ phải trở thành người hoàn hảo, lúc nào cũng phải cư xử mẫu mực, phải đưa ra câu trả lời đúng đắn và che dấu mọi điểm yếu. Tại sao thế? Vì mọi người thường chú ý đến điểm yếu của những người khác. Nhà lãnh đạo truyền cảm hứng không che dấu thất bại, họ thừa nhận chúng và xem đó như những bài học kinh nghiệm.
* Họ là những người kể chuyện: Người ta sẽ không nhớ một danh sách liệt kê các sự việc, nhưng người ta nhớ các câu chuyện. Con người vốn dĩ là những người kể chuyện. Chúng ta sử dụng các câu chuyện để tạo ra sự hiểu biết cho chúng ta. Các câu chuyện tạo ra sự liên hệ lâu dài. Các nhà lãnh đạo chia sẻ các câu chuyện để đưa ra các quan điểm và động viên những người khác.
Châu GiangTheo Kristi Hedges - Entrepreneur

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét